Xuân đã về trên cành non lộc biếc.
Ngẫm hôm nay thấu hiểu ngày mai.
Chia tay rồi, như bao cuôc chia ly.
Khi ngoảnh lại chắc chỉ còn gió bụi
Đế chế nào cũng một thời hưng vượng
Bao xum xoe rồi cũng chóng tàn
Người còn lại gì sau bao phen bày tính.
Tất cả nhanh như gió thoảng mây bay.
Sao người vẫn cứ mãi vấn vương
Cây ớt nhỏ nhoi kia còn sống khỏe.
Hoa lan, quỳnh chẳng mất công chăm sóc.
Đêm ngày vẫn nở ngát sắc hương.
Tận hưởng sương đêm vui cùng gió mát.
Người làm ơn có đặng như sương gió
Nương bao thân lá chẳng chút nặng lòng.
Ước thân mình như làn gió mát
Thoảng qua bao kiếp đời lận đận
Được một lần rung rẩy hơi xuân.
Thứ Năm, 4 tháng 2, 2010
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)